Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

[ View the whole list ]


Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 19 người, vào ngày Sun Sep 10, 2017 8:21 pm
Đăng Nhập

Quên mật khẩu

Latest topics
» Đa số con người tin UFO có thật | Thuyết minh
by RELAX Sun Sep 17, 2017 9:25 pm

» 5 Người Du Hành Đến Từ Thế Giới Khác
by RELAX Sun Sep 17, 2017 9:19 pm

» 10 thảm họa thẩm mỹ khủng khiếp và đáng sợ nhất Thế Giới
by RELAX Sun Sep 17, 2017 9:07 pm

» Charlie Puth - Attention [Official Video]
by RELAX Sun Sep 17, 2017 9:00 pm

» Duffy - Mercy
by RELAX Sun Sep 17, 2017 8:54 pm

» Duffy - Warwick Avenue (Official Video)
by RELAX Sun Sep 17, 2017 8:50 pm

» Adele - Rolling in the Deep
by RELAX Sun Sep 17, 2017 8:47 pm

» Sarah Brightman Andrea Bocelli - Time to Say Goodbye
by RELAX Sun Sep 17, 2017 8:38 pm

» Chuyện đêm muộn Tình yêu của người chuyển giới cùng Lâm Khánh Chi
by RELAX Sat Sep 16, 2017 12:17 pm

» Học Tài Thi Phận Việt Hương,Bảo Liêm CỰC HAY
by RELAX Fri Sep 15, 2017 7:01 pm

» TẬP THƠ : TAN VỠ TÌNH ĐẦU !
by nguoitruongphu Wed Sep 13, 2017 11:02 am

» NGẮM QUỲNH TRONG ĐÊM (MT-146-147)
by Ntd Hoa Viên Tue Sep 12, 2017 11:21 am

» Giả thuyết về nền văn minh tiền sử tiên tiến qua 17 cổ vật Oopart (Phần I)
by Angelique Sun Sep 10, 2017 5:15 pm

» Lịch sử trước thời chúng ta đã biết (Phần 2): Dấu tích của các công nghệ đã thất lạc
by Angelique Sun Sep 10, 2017 5:03 pm

» Lịch sử trước thời chúng ta đã biết (Phần 1): Các hóa thạch không nói dối
by Angelique Sun Sep 10, 2017 4:59 pm

» 10 BÍ KÍP Mà Có Ngày Chúng Sẽ CỨU MẠNG Bạn - Chuyện Lạ Kỳ Thú
by thunga9 Sat Sep 09, 2017 4:00 pm

» MẸ BẢO CON (TN-MT-145)
by Ntd Hoa Viên Mon Sep 04, 2017 8:29 pm

» Mù mặt - Một chứng bệnh bí ẩn
by thunga9 Sun Sep 03, 2017 10:15 pm

» TỰ NHỦ (MT-TN-144)
by Ntd Hoa Viên Tue Aug 22, 2017 2:44 pm

» Phá huỷ sòng bạc ở Las Vegas | Thuyết minh
by aphilong Mon Aug 21, 2017 8:59 pm

» Bên trong thế giới ngầm | Thuyết minh
by aphilong Mon Aug 21, 2017 8:57 pm

» Quá trình khai thác kim cương ở Bắc cực - HD Thuyết minh
by aphilong Mon Aug 21, 2017 8:52 pm

» THƯƠNG NHỚ CẬU HAI - NGỌC HỘI
by aphilong Sun Aug 13, 2017 8:15 pm

» ĐÒ DỌC - NGỌC HỘI
by aphilong Sun Aug 13, 2017 8:02 pm

» Lý Bập Bòong Boong (Hữu Thọ- Trương Bảo Như)
by aphilong Sun Aug 13, 2017 7:49 pm

» Lý Cây Chuối (Hữu Thọ-Trung Hậu-Bảo Như-Đông Dương-Thúy Lê-Quang Bình)
by aphilong Sun Aug 13, 2017 7:44 pm

» Ly bằng răng (Hữu Thọ-Trung Hậu)
by aphilong Sun Aug 13, 2017 7:40 pm

» Lý Cái Mơn - Mã Tuyết Nga
by aphilong Sun Aug 13, 2017 7:36 pm

» Lý Đất Giồng
by aphilong Sun Aug 13, 2017 7:31 pm

» Lý Cây Khế
by aphilong Sun Aug 13, 2017 7:28 pm

» 7 Website Đáng Sợ Sẽ Khiến Bạn Phải Rùng Mình
by aphilong Sat Aug 12, 2017 8:49 pm

» 5 hiện tượng bí ẩn về người ngoài hành tinh
by aphilong Sun Jul 23, 2017 11:26 pm

» Rúng động những lần chạm trán người ngoài hành tinh
by aphilong Sun Jul 23, 2017 11:23 pm

» Những bằng chứng chứng minh người ngoài hành tinh tồn tại
by aphilong Sun Jul 23, 2017 11:19 pm

» 10 bí ẩn về người ngoài hành tinh
by aphilong Sun Jul 23, 2017 11:16 pm

» Cuộc chạm trán kinh hoàng với "người ngoài hành tinh" năm 2009
by aphilong Sun Jul 23, 2017 11:14 pm

» Bí ẩn đằng sau sinh vật "bất tử" duy nhất trên Trái đất
by aphilong Sun Jul 23, 2017 11:04 pm

» Bí ẩn những chủng người ngoài hành tinh đã có mặt trên Trái Đất
by aphilong Sun Jul 23, 2017 11:00 pm

» Phim tài Liệu Hay Nhất 2017 | NASA công bố những bí mật về Hố Vũ Trụ
by Angelique Sun Jul 23, 2017 4:08 pm

» Cô giáo Khánh đọc tiếng Anh như tiếng Thái
by lethuyhang Sun Jul 23, 2017 4:00 pm

» Vầng Trăng Khóc - Nhật Tinh Anh ft Khánh Ngọc
by aphilong Sun Jul 23, 2017 3:42 pm

» Tinh Yeu Trong Sang - Saka Truong Tuyen - Luong Gia Huy
by aphilong Sun Jul 23, 2017 3:39 pm

» phim hành động_đại chiến người ngoài hành tinh
by Angelique Sat Jul 22, 2017 8:04 pm

» MONG NGÀY HẠNH PHÚC (MT-142-143)
by Ntd Hoa Viên Mon Jul 17, 2017 3:26 pm

» NGHĨA MẸ ƠN THẦY (MT-140-141)
by Ntd Hoa Viên Fri Jul 14, 2017 4:30 pm

» Vấn đáp: Bùa ngải có hay không, trì tụng Thần chú, cải đạo qua hôn nhân
by Dương Đức Sun Jul 02, 2017 4:47 pm

» Bí Mật 69 : Bùa Ngải
by Dương Đức Sun Jul 02, 2017 4:44 pm

» Bí Mật 51: Thôi Miên
by Dương Đức Sun Jul 02, 2017 4:19 pm

» Bí Mật 33 : Bí Ẩn Kì Diệu Của Thôi Miên
by Dương Đức Sun Jul 02, 2017 3:41 pm

» NASA Thực Sự Đang Che Giấu Bí Mật Khủng Khiếp Nào Trên Mặt Trăng?
by Angelique Sun Jul 02, 2017 1:16 pm

» The Translated Russian 'Secret Book Of Alien Races A.R.B" 2016 HD
by Angelique Sun Jul 02, 2017 1:08 pm

» 23 lính Nga bị người ngoài hành tinh biến thành đá sau khi bắn hạ UFO
by Angelique Sat Jul 01, 2017 5:33 pm

» Sửng Sốt Với Hình Đĩa Bay Trước Chùa Thiên Mụ |
by Angelique Sat Jul 01, 2017 5:29 pm

» Series 'Những câu chuyện về Fatso' - Phần 1
by Angelique Tue Jun 27, 2017 11:04 pm

» Thật khó để xây tượng đài Ai Cập vĩ đại bằng thủ công, họ đã dùng công nghệ bí truyền nào?
by Angelique Tue Jun 27, 2017 10:56 pm

» Bí ẩn về Anunnaki, hành tinh Nibiru (X) và các giả thuyết về người ngoài hành tinh
by Angelique Tue Jun 27, 2017 10:52 pm

» TIẾNG GIÓ ĐÊM THU (MT-138-139)
by Ntd Hoa Viên Thu Jun 22, 2017 10:40 pm

» Mẹo nhỏ rùng rợn: Chứng minh là bạn có giá trị
by Angelique Wed Jun 21, 2017 10:17 pm

» Mẹo nhỏ rùng rợn: Ngậm ốc sên
by Angelique Wed Jun 21, 2017 10:15 pm

» Mẹo nhỏ rùng rợn: Giảm cân
by Angelique Wed Jun 21, 2017 10:10 pm

» Giải mã hội kín Illuminati
by Angelique Wed Jun 21, 2017 10:06 pm

» 3 hội kín nổi tiếng nhất trong lịch sử nhân loại
by Angelique Wed Jun 21, 2017 10:02 pm

» Những nét cơ bản về Illuminati
by Angelique Wed Jun 21, 2017 10:01 pm

» Hồ sơ số 15: Virus 2K
by Angelique Wed Jun 21, 2017 9:58 pm

» Hồ sơ số 14: Hội kín Watchers of the Red Star
by Angelique Wed Jun 21, 2017 9:52 pm

» Hồ sơ số 13: Sự may rủi
by Angelique Wed Jun 21, 2017 9:49 pm

» Hồ sơ số 12: Cuộc giải phẫu 89
by Angelique Wed Jun 21, 2017 9:47 pm

» Trọn bộ cuốn sách bí ẩn về những chủng loài người ngoài hành tinh - Alien Races Book
by Angelique Wed Jun 21, 2017 9:42 pm

» Phim Hành Động Viễn Tưởng Mỹ Thuyết Minh Hay Nhất 2017 - Phim Hành Động Mỹ
by Angelique Sat Jun 03, 2017 11:02 pm

» Top 10 bộ phim về du hành vũ trụ hay nhất
by Angelique Sat Jun 03, 2017 11:00 pm

» Chương Trình Du Hành Thời Gian Bí Mật Của Cơ Quan Tình Báo Mỹ CIA
by Angelique Mon May 29, 2017 10:13 pm

» Chiến dịch Gladio: Những đạo quân khủng bố bí mật của NATO tại Tây Âu
by Angelique Mon May 29, 2017 10:09 pm

» CIA, MI6 kiểm soát mạng lưới Thương mại buôn bán ma túy toàn cầu
by Angelique Mon May 29, 2017 9:52 pm

» Pokemon Go là phần mềm gián điệp của CIA
by Angelique Mon May 29, 2017 9:49 pm

» Vén màn bí ẩn chương trình kiểm soát tâm trí con người của CIA
by Angelique Mon May 29, 2017 9:48 pm

» Vũ khí điện từ kiểm soát não: Biến đổi hành vi và nhân cách con người
by Angelique Mon May 29, 2017 9:45 pm

» Tất cả mọi thứ đều là Năng lượng
by Angelique Mon May 29, 2017 9:41 pm

» Đàn ông có thể tự sinh con với nhau, không cần nữ giới
by Angelique Mon May 29, 2017 9:37 pm

» Chủng tộc DOW chịu trách nhiệm về những rối loạn trên trái đất hiện nay
by Angelique Mon May 29, 2017 9:23 pm

» Người Xám và Thằn lằn: Hai chủng ngoài hành tinh từng xuất hiện ở Temehea Tohua?
by Angelique Mon May 29, 2017 9:15 pm


Bé Gái..........

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Bé Gái..........

Bài gửi by Sách Siêu on Wed Mar 28, 2012 2:35 pm

Câu chuyện mà chị Trâm kể cho tôi nghe cũng không kém phần ly kì và rùng rợn. Chị nói hồi chị còn lên Sài Gòn học đại học, có thuê nhà chung với cả mấy đứa, đó là một căn nhà hai tầng, bếp và phòng khách thì ở dưới tầng một, còn hai buồng ngủ với hai buồng tắm thì ở trên tầng hai. Căn nhà này cũng không to lắm nhưng được cái tiện nghi và cũng thoải mái, nó nằm gần một chợ lớn ở Sài Gòn. Cuộc sống của những sinh viên lên thành phố học mà đi xa nhà thiệt là khổ, nhưng bù lại được cái tự do. Chị Trâm có kể là hồi đó có thuê nhà cùng với ba chị nữa tên là Chi, Trang, và Ngọc. Hai chị Trang và Ngọc thì ở buồng bên cạnh, còn chị thì ở với chị Chi. Chị Chi có một anh người yêu ở Sài Gòn nên thường xuyên không ngủ lại tại cái nhà đó, nên chị Trâm tự nhiên gần như được ở hẳn một mình một buồng. Cứ tưởng rằng cái cuộc sống sinh viên cứ mãi chôi qua êm đẹp như vậy, cho đến một ngày. Nhớ cái hôm đó, chị Trâm đang phải ngồi ôn thi cho bài kiểm tra môn tiếng Anh, với một trồng sách vở trên bàn, nào là từ điển, nào là vở ghi chép, nào là sách tham khảo. Chị Trâm cứ mãi chìm đắm vào cái biển toàn chữ là chứ đó cho đên khi chi linh cảm được một điều gì đó rất là. Nói là lạ ở đây là vì chị đang tập chung học bài, chợt chị mất hẳn cái dòng suy nghĩ của mình, mà điều này rất hiếm khi sảy ra chỉ trừ khi nào có một cái gì đó tác động thì người bình thường mới mất đi cái dòng suy nghĩ mà trong lúc họ đang tập chung cao độ như vậy. Chị Trâm đặt bút xuống nhìn quanh phòng, không có ai cả, vẫn là cái tiếng ti vi không to lắm phát ra từ buồng bên cạnh của hai chị kia. Chị Trâm uống ngụm nước rồi tiếp tục học, nhưng xem ra không thể nào học nổi nữa. Chị liền vô buồng tắm rửa cái mặt cho tình táo, nhưng khi ngồi lại vào bàn chị vẫn không tài nào học nổi. Trong đầu chị cứ có một cái ý nghĩ rất khó hiểu, như kiểu không thấy an tâm học bài tiếp vậy. Cuối cùng quá chán nản, chị Trâm liền tắt đèn và quyết định sáng mai dậy sớm học tiếp, vì chị tính là đã học từ chiều đến tận giờ rồi, có lẽ đã đến lúc cho cái bộ não nó nguội tí đã, sợ từ nãy giờ học nhiều quá máy nó nóng. Chị vô buồng tắm, rồi tắm rửa sạch sẽ. Sau đó ra sấy tóc và chui vào chăn ấm đệm êm ngủ. Nhưng thật lạ thay, lên giường rồi mà chị không tài nào ngủ được, trong đầu chị cứ suất hiện ba cái ý nghĩ nhảm nhí. Chị trở mình qua lại, cố gắng nghĩ đến một giấc mơ thật đẹp để chìm vào giấc ngủ nhưng xem ra vô vọng. Cứ trằn trọc như vậy mãi đến gần hai giờ sáng chị mới ngủ được. Thức dậy với tinh thần mệt mỏi, đã năm giờ hơn rồi, bẩy giờ vào học. Chị Trâm vô đánh răng rửa mặt, trong đầu chị nghĩ rằng thật là chán khi đêm qua lại mơ đi bắt ma nhưng đi mãi chả bắt được con ma nào. Chị Trâm nấu tô mì gói ăn lẹ rùi chạy qua buồng bên gọi hai bà kia dậy đi học. Chị Trang thấy chị Trâm qua liền dụi mắt và nói:
- Hôm nay hai tụi tui cúp học, bà đi đi, nếu có gì thì về bảo tụi tui.

Chị Trâm bực mình, nhảy vô kéo chân bà Trang và nói:

- Bà đại lãn nó vừa vừa thôi, zậy đi học lẹ đi.

Nhưng dù có kéo thế nào thì chị Trang vẫn giả vờ ngủ như chết. Chán nản chị Trâm đi học một mình. Buổi chiều hôm đó về nhà, sau cái bài kiểm tra đáng nguyền rủa, chị Trâm quăng cặp vô góc buồng rồi nhảy thẳng lên giường. Chị tính nằm nghỉ ngơi một lúc rồi sẽ đi chợ mua đồ ăn về nấu. Nằm vậy một hồi mà chị Trâm chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, Khi tỉnh giậy chị nhìn giờ đã hơn tám giờ tối. Chị Trâm uể oải bò dậy, chị vòng qua phòng bên kia thì không thấy ai, chắc hai cô bạn đã đi ăn với nhau mà không rủ chị đi cùng, chị Trâm nghĩ thầm trong đầu “bọn này nhớ đấy, về thì chúng mày biết tay với bà”. Chị cầm điện thoại, bấm gọi cho chị Chi thì không ai nhấc máy, chắc lại đang quấn lấy anh người yêu rồi, chị Trâm nghĩ bụng. Để cho qua bữa, chị vòng xuống nhà tính kiếm coi có mỳ gói không thì nấu ăn tạm. Lúc chị đang bước xuống cầu thang, chợt chị để ý ra phía ngoài cửa, thấy có bóng một con bé gái mặc váy trắng cứ đứng đó cúi đầu. Chị Trâm bỏ kính ra dụi mắt rồi đeo lại hỏi lớn:

- Ai zậy?

Con bé đó không trả lời, chỉ đứng đó. Chị Trâm chợt có cái linh tính chẳng lằng. Theo đà chị chạy ngược vội lại lên buồng, vửa mở cửa thì chị hụt chân nghã. Lúc này một bàn tay lạnh tóm lấy chân chị. Chị Trâm quay đầu lại nhìn, thì thấy là con bé lúc nẫy, chị có dằng chân ra thì nó càng túm chặt, rồi nó ngẩng cái đầu lên, cái khuôn mặt trắng bệnh với hai hốc mắt xâu hoắm đó khiến chị rùng mình, chị Trâm vừa cố dằng chân ra vừa hét:

- KHÔNG!!!! Buông tôi ra!

Cái con nhỏ đó chợt nó há cái miệng xâu hoắm đen ngòm phát ra tiếng rên ghê rợn. Chị Trâm càng đạp tợn.

Chị mở mắt ra, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, thì thấy bạn mình, Chi đang đứng kéo chân gọi:

- Trâm, làm gì mà la lối om xòm rồi mồ hôi mồ kê nhễ nhại zậy mẹ?

Chỉ là một giấc mơ, chị Trâm đến giờ vẫn còn nghe tim mình đập thình thịch. Chị Trâm đạp mạnh người chị Chi khiến chị ta ngã dập mông xuống đất. Chị Chi nhăn mặt:

- Con quỷ, đá tao đau zậy may?

Chị Trâm ngồi dậy nói dọng bực bội:

- Đáng đời. Ai bảo hù tao mày.

Rồi chị nhìn đồng hồ mới có hơn sáu giờ. Chị Trâm thở phào rồi hỏi chị Chi:

- Mà bà ăn cái gì chưa? Sao giờ này mới về?

Chị Chi loay hoay đứng dậy nói:

- Thì giờ tui về rủ bà đi ăn nè, nhanh lên. ảnh đang đợi ở dưới kìa.

Chị Trâm liền vào rửa mặt mũi và đi cùng với chị Chi xuống nhà. Trên đường, chị Chi cứ nằng nặc hỏi chị Trâm coi nằm mơ cái gì mà lại sợ hãi đến thế. Chị Trâm biết con bạn cùng buồng mình nhát ma lắm, nói ra thể vào cũng sợ té đái nên cứ nhất thiết nói là không có gì, chỉ là một cơn ác mộng. Không lâu sau cái giấc mơ đó, có một lần vào buổi tối, chỉ có chị Trâm ở nhà học bài một mình, còn ba người kia đã đi chơi hết. Tuần sau có một bài kiểm tra rất quan trọng, nên chị Trâm quyết tâm học cho bằng được. Đang ngồi học chăm chú, chợt cái cảm giác hôm nào lại hiện về. Chị Trâm lại bị cắt đứt dòng suy nghĩ, không tài nào học nổi. Chị buông bút xuống và quay đầu nhìn quanh, chị tự hỏi không biết tại sao lại có cái cảm giác kì quái này. Đang ngồi nghĩ vẩn vơ, bỗng cái bóng đèn vàng góc buồng chập trờn lúc sáng lúc tối. Chị Trâm giật bắn mình, và bắt đầu nổi da gà, một cái cảm giác không an toàn bắt đầu hiện về. Bỗng tim chị Trâm đập mạnh thình thịch, rồi thì cái bóng đèn góc phòng nổ đánh “ĐOÀNG”. Chị Trâm giật thót mình, quay lại nhìn. Cái bóng đèn nổ thật rồi, cả căn phòng giờ chìm trong bóng tối. Chỉ còn mỗi cái bóng đèn bàn chiếu rọi cả căn phòng. Chị Trâm bẻ cái bóng đèn bàn hướng về phái cái đèn góc buồng. Chị từ từ tiến lại, thật quái lạ, rõ ràng chị nghe tiếng nổ, vậy mà khi lại gần cái bóng đèn vẫn còn nguyên, chị thử bật lại mấy lần nhưng nó không có sáng. Chị Trâm lấy điện thoại cầm tay, soi vào cái bóng đèn để nhìn kĩ hơn, thật đáng buồn, tóc đèn ở trong đã cháy rồi. Chị gỡ cái bóng đèn ra định xuống nhà lấy bóng đèn dự phòng lên thay, thì khi vừa bước đến cửa phòng. Cái bóng đèn bàn bắt đầu chập trờn lúc sáng lúc tối. Giờ đây thì chị Trâm thực sự sợ hãi, chị đặt cái bóng đèn bàn lên tủ, đứng nhìn về phía cái bàn học. Bóng đèn vẫn chập chà chập trờn như vậy. Chị từ từ tiến lại, khi còn cách cái bàn hai bước chân thì bóng đèn bàn vụt tắt. Chị Trâm bắt đầu cảm thấy sợ hãi, một cái cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng chị. Rồi chị bắt đầu lo lắng, bất an, vì trong đầu chị đã xuất hiện một cái ý nghĩ rằng chị không phải là người duy nhất trong phòng này. Chị lấy cái điện thoại ra soi, rồi với tay bật lại cái bóng đèn bàn, bầt lên bật xuống, cái đèn cứ sáng rồi lại tối. Đến khi nó sáng lên lần thứ ba, cái ánh sáng hắt hết cả căn phòng. Chị Trâm sau khi an tâm là bóng đèn đã sáng lại, chị quay đầu định đi xuống lấy bóng khác thì chợt chị giật nẩy người, té ngửa ra đằng sau khi mà ngay trước mặt chị đây là con bé trong mơ hôm nào. Chị Trâm hét toáng lên, được mấy giây thì bóng đèn vụt tắt, cả căn buồn lại chìm vào trong bóng tối. Chị Trâm ngồi dưới đất run rẩy, chị như không tin vào cái thứ mà mình vừa nhìn thấy. Chị thử béo má mình một cái thật mạnh, nhưng không, chị không hề nằm mơ. Chị Trâm có chấn tĩnh, rồi lấy tay run run lần mò cái điện thoại trêm mặt đất mà lúc nãy chị đánh rơi. Lần mò một hồi thì chị sờ được một vật cứng cứng hình chữ nhật, đúng là cái điện thoại rồi, có cả phím bấm nữa. Chị Trâm đang định kéo lại về phái mình, thì chợt cái điện thoại rung lên bần bật, kèm theo cái nhạc chuông vang inh ỏi vô màn đêm. Chị giật nẩy mình, nhưng chị còn kinh hãi hơn và hết toáng lên khi mà cái ánh sáng phát ra từ màn hình điện thoại hắt lên một khuôn mặt trắng bệch tóc dài đang ngồi xổm xuống nhìn về phía chị. Như một phản xạ tự nhiên, chị Trâm cầm cái điện thoại ném về phía cái vong đó. Nhưng chỉ nghe tiếng điện thoại đập cái đốp vô tường và vỡ ra làm hai hay ba mảnh. Chị Trâm ngồi co ro run rẩy, nhìn về phía mà cái vong kia vừa mới hiện lên. Nam phút sau, thì ba chị kia về, lúc họ đi lên bật đèn ngoài hành lang, lúc nhìn vào thì vô cùng ngạc nhiên khi thấy chị Trâm đang ngồi co ro dưới đất, mặt cắt không còn một giọt máu. Chị Trang và chị Ngọc vội chạy lại đỡ chị Trâm dậy, chị Ngọc nói:

- Trâm, bà làm sao zị?

Chị Chi chạy lại bật thử cái đèn góc phòng thấy không sáng liền nói:

- Các bà ở trên này nha, tui chạy xuống lấy bóng đèn thay.

Chị Trang và chị Ngọc đỡ chị Trâm ngồi lên giường, chị Trang chạy lại bàn học bật cái đèn bàn lên và rót một ly nước đưa cho chị Trâm. Chị Ngọc lúc này mới hỏi:

- Trâm, có chuyện gì mà nhìn bà có vẻ sợ sệt vậy?

Chị Trâm làm một ngụm nước nhỏ, vừa tầm chị Chi chạy lên thay bóng đèn, giờ thì cả căn phòng đã lại bừng sáng. Chị Trâm dọng vẫn còn run run nói:

- Tui… Tui nhìn thấy bóng ma các bà ạ …. Mà lại ngay trong căn phòng này.

Nghe bà Trâm nói vậy, cả ba chị kia rùng mình mà nổi da gà. Họ không còn giám nghi ngờ chị Trâm vì nhìn cái sắc mặt chị lúc nẫy, chắc chắn phải có điều gì kinh hãi lắm sảy ra với chị. Bà Chi lúc này mới thở dài và nói:

- Có phải bà nhìn thấy con nhỏ với cái váy trắng, tóc dài đen, khuôn mặt trắng bệch và hai hốc mắt xâu hoắm đúng không?

Chị Trâm quay ra chị Chi, với vẻ mặt kinh ngạc:

- Chả lẽ bà…

Chị Chi thở dài và tiếp lời:

- Có, tôi có gặp rồi. Mấy hôm tôi đi chơi về muộn có nhìn thấy nó phảng phất dưới bếp. Còn có mấy lần, lúc đang đứng nấu bếp tôi còn có cảm giác như có ai đó vỗ vai cơ. Tôi sợ lắm nhưng không giám nói với các bà, sợ các bà lại giống tui.

Chị Ngọc lúc này cũng nói:

- Con nhỏ đó tui năm mơ hoài chứ gì, đêm nào trong mơ tui cũng thấy nó hết à. Nó ngồi yên một chỗ, không nói năng gì. Có lần, lúc thức giấc nửa đêm, tôi còn thấy nó đứng góc buồng tôi cơ mà. Tui sợ lắm, nhưng chỉ thấy nó vài giây là tan biến. Cho nên đêm nào tui chả để ti vi tới sáng.

Chị Trang lúc này mới quay ra:

- Hóa ra đó là lý do mà bà để ti vi cả đêm đó hả?

Chị Chi quay ra hỏi:

- Chả lẽ bà chưa nhìn thấy con nhỏ đó bao giờ sao?

Chị Trang lắc đầu, bà Ngọc nâng sợi dây chuyền trên cổ bà Trâm lên nhìn rồi nói:

- Cũng có thể là do sợi dây chuyền mặt phật này chăng?

Rồi cả bốn người nhìn nhau, không ai nói một lời nào. Bỗng như có điều gì đó, chị Chi lên tiếng:

- Tôi nghĩ là, bây giờ nhà này mà có oan hồn lởn vởn thì cũng không nên ở lâu. Mình phải chuyển đi thôi. Tôi có bít một chỗ cho thuê nhà rẻ hơn chố này một chút, nhưng cũng đầy đủ tiện nghi, mỗi tội hơi xa trường một tí. Các bà có chịu không?

Chị Trang lên tiếng:

- Nhưng mà chắc gì nhà này đã có oan hổn vảng vất, nhỡ các bà nhìn gà hóa quốc thì sao? Cộng thêm cả ảo giác nữa?

Lúc này chị Ngọc lên tiếng:

- Có một cách này có thể kiểm tra được nhà có oan hồn vảng vất hay không, bà đứa tụi mình đã nhìn và đều tin là có ma hết cả rồi, giờ chỉ còn lại bà Trang. Tui có từng đọc, bên tây mỗi khi mà người ta thấy có chuyện lạ xảy ra trong nhà, hay như họ nghi ngờ là có ma quỷ phá phách. Chỉ cần vào buồng vệ sinh, đứng trước gương, thắp hai cây nên hai bên, tắt đèn, đóng cửa lại. Đứng trước gương, đọc “bloody mary” đúng ba lần, đợi một lúc rồi bật đèn bất ngờ lên thì sẽ nhìn thấy được bóng ma quỷ trong gương. Nhưng điều quan trọng là không được bật đèn quá hai giây, không có ma quỷ sẽ bám theo mình.

Chị Trang hỏi dò:

- Có chắc không đó bà, nhỡ không được thì sao?

Chị Ngọc nói:

- Chắc chắn một trăm phần trăm lun. Mấy con bạn tui ở quê chúng nó thử rồi. Có điều thay vì nói “bloody marry” ba lần, thì mình nói “oan hồn, oan hồn, mau mau hiện ra” ba lần mà thôi. Chúng nó thử ở nhà những đứa có người thân mất, quả nhiên bật đèn lên là thấy bóng người thân đã mất trong gương thật.

Ngẫm nghĩ một hồi, cả bốn người quyết định làm thử. Một phần vì họ muốn coi thử có đúng là có oan hồn đang vảng vất tại căn nhà này hay không, một phần nữa cúng là với lý do muốn cho chị Trang được nhìn thấy thứ mà ba chị còn lại đều đã thấy.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong, hai cây nến được thắp lên để hai bên cái la va bô, chị Trang sẽ là người duy nhất đứng trong buồng tắm. Ba chị còn lại thì đứng ngoài phụ trách việc bật và tắt đèn vì cái công tắc nằm ở ngoài. Thêm vào đó, điều kiện để thực hiện việc này là người gọi hồn phải là người chưa từng tiếp xúc với oan hồn bao giờ, và cũng là người thực sự mong muốn được nhìn thấy người của cõi bên kia. Sau khi chị Trang đã vô trong buồng tắm, Chị Ngọc dặn dò:

- Bà nhớ đọc lời chú đủ lớn để tui ở ngoài này nghe rõ mà biết đường bật đèn nhé. Thứ hai nữa là khi nào mà cái bóng đèn tắt đi lần hai thì mau mau mà chạy ra ngoài nghe chưa.

Chị Trang gật đầu, cánh cửa buồng tắm đóng lại. Chị Trang đứng trong đó một mình mà người cũng hơi run run. Chị Ngọc đứng ngoài nói vọng vào:

- Bắt đầu đi Trang ơi.

Chị trang tì tay lên la va bô, hít một hơi thật sâu. Chị nhìn thẳng vào gương và bắt đầu đọc:

- Oan hồn, Oan hồn, mau mau hiện ra.

Chị Trang đọc từ từ đủ ba lần, mắt chị không rời khỏi tấm gương. Chị Ngọc đứng ngoài nghe đến lần thứ ba vừa dứt. Vội ấn công tắc đèn ở ngoài, đèn trong buồng vụt tắt, chỉ còn hai ngọn nến bập bùng soi rõ khuôn mặt đang sợ sệt của chị Trang. Được tầm năm giây sau thì hai cây nến tự tắt, khiến chị Trang giật bắn mình, chị hét lên nho nhỏ rùi quay mặt về phía cửa nói vọng ra:

- Ngọc ơi nến tắt rồi, cho tôi ra đi, tui sợ quá.

Chị ngọc nói vọng vô:

- Im lặng đi bà, sắp xong rùi.

Đợi tầm mười giây sau, chị Ngọc bất ngờ ấn cái công tắc đèn hai lần liên tiếp. Ánh đèn vừa vụt bật lại vút tắt. Chị Trang rú lên kinh hãi, khi mà ánh đèn vưa lóe lên thì trong gương, một đứa con gái váy trắng đang đứng ngay cạnh chị, tóc dài xõa ra che đi cái khuôn mặt trắng bệch. Điều đáng sợ là nó đứng ngay bên cạnh chị Trang. Chị Trang vừa hét vửa mở tung cửa, chạy ngay về buồng chùm chăn kín mít. Ba người ở ngoài thì hoảng loạn vô cùng, liền chạy theo sau bật đèn buồng và hỏi nhìn thấy cái gì. Chị Trâng vẫn còn đang khóc nức nở, chị nói giọng run run :

- Nó … Nó ở trong gương … Ngay … Ngay cạnh tôi.

Cả bọn lúc này mới rùng mình, ngay sau hôm đó, mọi nguời đã bàn tính tới chuyện chuyển nhà. Riêng chỉ có chị Trâm là vẫn băn khoăn với việc tại sao oan hồn bé con này lại trêu mình. Cuối cùng chị Trâm đưa ra quyết định là đêm nay sẽ chơi cầu cơ để hỏi rõ thực hư ngọn ngành ra sao. Tuy là chị Trâm muốn làm như thế, để may ra còn có cơ hội được ở lại ngôi nhà này đồng thời còn có thể giải oán cho cái linh hồn kia. Phải thuyết phục mãi thì ba bà chị kai mới chấp nhận làm một cái thí nghiệm cuối cùng này. Tối hôm đó, cả bốn người đợi đến đúng mười hai giờ, ai cũng xõa hết tóc ra. Đã có một bảng chữ cái, dấu, và số đặt sẵn. Thêm vào đó là cái bát hương trên bàn thờ đã được lấy xuống, với mộtc cái chén cúng. Bốn chị này trải chiếu ngồi dưới đất tầng một, và bắt đầu cuộc thí nghiệm. Sau khi đã thắp một nén nhang và cắm vào bát, mỗi người đặt một ngón tay lên cái tren để chính giữa, kim đồng hồ vừa chỉ đúng mười hai giờ. Một luồng gió lạnh từ ngoài thổi vào buồng, khiến cả bốn người run lẩy bẩy. Chị Chi quay ra bảo chị Trâm:

- Bà ơi, tui sợ quá …

Chị Trâm khẽ mắng:

- Đã vào cuộc chơi rồi là phải chơi đến tận cùng, đừng có mà rút tay ra nghe chưa, bà mà rút tay ra là ma nó nhập vô đấy.

Chị Chi nghe xong mà cũng có phần run rẩy, chị Trâm linh tính như vong đã nhập vô cái chén đó, chị lớn tiếng hỏi:

- Xin được hỏi, vong trong chén là ai?

Cái chén đã bắt đầu động đậy và di chuyển tới các con chữ gộp thành một cái tên đầy đủ … Kim (chú thích ở đây xin được giấu tên họ và tên đệm vì có thể chùng tên với một ai đó còn sống, điều này là điều kiêng cữ ở Việt Nam chúng ta). Chị Chị lớn tiếng:

- Xin hỏi vong hồn chết lúc bao nhiêu tuổi.

Cái chén từ từ di chuyển tới những con số, gộp lại thành “12”. Lúc này thì cả bốn người rùng mình, thật không ngờ cái vong lại chết trẻ nhưu vậy. Chị Ngọc lúc này hỏi thêm:

- Xin hỏi, vì sao mà vong hồn chết?

Cái chén dịch chuyển tọa nên hai chữ “treo cổ”, cả bốn chị lúc này còn càng sợ hãi hơn. Người xưa thường nói rằng, những người chết do treo cổ. Hồn của họ thường chìm xuống đất ngay tại câis giây phút mà người đó tắt thở hay nghững zãy zụa. Điều đáng nói hơn ở đây là cái vong hồn đó sẽ mãi mãi quanh quẩn ở cái vị trí mà xác bị treo lên, và không bao giờ rời đi chỗ khác cho dù có làm cách nào đi chăng nữa. Chị Trâm lúc này mới hỏi:

- Xin hỏi xác của vong hồn nằm ở vị trí nào?

Cái chén đưa ra một từ ngắn ngủi, “đây”. Cả hội lúc này thì thực sự lạnh sương sống. NGồi run cầm cập. Nhất là chị Trang, có lẽ vì chị là người duy nhất có được cái nhìn gần nhất nhỏ Kim đó. Chị Trâm lúc này mới nhớ ra lý do chơi trò này, liền hỏi:

- Xin hỏi chung tôi có thể làm gì để giúp vong siêu thoát?

Cái chén đưa ra hai chữ lạnh lung “đi ra”. Chị Trâm lúc này thấy hơi bất bình nên hỏi:

- Nhất định phải có một cách gì đó? Vì dù sao đi chăng nữa, chúng tôi thuê căn nhà này, chung tôi phải có quyền ở lại chứ? Cớ gì mà đuổi chúng tôi đi?

Cái chẽn vẫn chỉ trả lời “đi ra”. Chị Trâm thực sự bực mình, chị quên mất là mình vẫn đnag chơi bói chen, hay nói cách khác là đang nói chuyện với ma. Chị vô tình nhấc ngón tay khỏi cái chén và đứng lên quát tháo, để cho ba chi kia với ánh mắt ngơ ngác nhìn về phía chị:

- Tại sao lại nói năng vô lý và cụt ngủn như vậy? đây là nhà chúng tôi thuê, chúng tôi không phải đi đâu cả…

Đang quát tháo dận giữ, chợt chị Trâm im bặt, cả người rung lên bần bật. Chợt chị Trâm ngã lăn ra đất người co giật từng hồi, mắt trợn trừng và bắt đầu sùi bọt trắng ở miệng. Ba chị kia sợ hãi quá, một người nhanh tanh rút nến hương đang cháy ra khỏi bát hương, người thì giữ chị Trâm lại. Người đi lấy nước hoa, bôi lên mũi chị, đồng thời đánh vào mặt chị liên tiếp.

Mãi sau này, chị Trâm mới từ từ hết co giật và tỉnh lại, Chị Chi mặt buồn rầu nói với chị Trâm:

- Có lễ chúng mình nên dọn đi thôi, ở đây không ổn đâu Trâm ạ.

Nghe xong câu chuyện, tôi vô cùng thích thú, vì đây là lần đầu tiên tôi được nói chuyện với một người bị áp vong (nếu đúng như lời chị kể). Tôi vội hỏi chị:

- Chị có còn nhớ cái cảm giác lúc bị nhập vong không ạ?

Chị Trâm chỉ cười và nói:

- Không em ơi, cái cảm giác lúc đó chị chỉ nhớ là bất thình lình chìm vô một giấc ngủ vậy thôi à. Còn sau khi mà tỉnh dậy thì toàn thân rã rời.

_________________
avatar
Sách Siêu

  • Người Giàu Nhất Quán

Người Giàu Nhất Quán

Tổng số bài gửi : 467
Mỹ Kim : 1681
Join date : 06/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Bé Gái..........

Bài gửi by Mùa đông on Wed Mar 28, 2012 3:35 pm

Ghê quá.. sao không mở lòng ra để người ta giúp cho siêu thoát chứ.. Cô bé này bướng thật mà..
sợ

Mùa đông

  • Người Yêu Thơ

Người Yêu Thơ

Tổng số bài gửi : 291
Mỹ Kim : 467
Join date : 22/02/2011
Đến từ : TP HCM

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Bé Gái..........

Bài gửi by nguyendat on Thu Mar 29, 2012 10:13 am

Chuyện này thấy ghê wa bà con
Sad
avatar
nguyendat
Bạn thân tình
Bạn thân tình

Tổng số bài gửi : 112
Mỹ Kim : 275
Join date : 10/08/2011

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Bé Gái..........

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết